Thượng Hải sau khi mở ra năm 1841 đã trở thành một đô hội lớn ở phương đông, là một nơi bốn phương đổ tới, nhân số đông đúc. Theo với sự xâm nhập văn hóa hủ bại của chủ nghĩa tư bản, ngoài một số khách sạn, quán trà và tiệm hút thuốc phiện trở thành sòng bạc mua bán dung cu co bac bip, còn có một số sòng bạc mang tên Tổng hội hay Câu lạc bộ.

Như Chiêu Nam cục Đổng sự Câu lạc bộ của người Bồ Đào Nha thiết lập chính là một sòng roulette. Theo lời kể thì sòng bạc này canh gác rất nghiêm mật, ra vào đều dùng ám hiệu để liên lạc, những người thường tới chơi là một số đạt quan quý nhân. Lại như Trường Xuân Tổng hội ở bến Dương Kinh do Chu Bảo Tam thiết lập năm 1905, Ninh Thương Tổng hội trên đường Lục Mã do Ngu Hiệp Liêu mở ra sau đó đều là sòng bạc. Đúng như Thanh bị loại sao nói “Các thương bang ở Thượng Hải đều thiết lập Tổng hội, tiếng là Tổng hội nhưng thật ra là sòng bạc”.

sòng bạc thượng hải thời phong kiến
sòng bạc thượng hải thời phong kiến

Ngoài ra còn có các trường đua ngựa, sòng bạc co bac bip trong nhà riêng. Như Ôn Lão Thái ở đường Lưu Hà bên Đả Thiết tại Nam Thị mở Ôn gia đại trường, chính là một sòng bạc ở nhà riêng nổi tiếng.

Từ thời Dân quốc trở đi, ngoài các sòng bạc đơn thuần theo lối phương Tây, sự hưng suy của các sòng hạc ở Thượng Hải có thể chia làm ba giai đoạn. Từ Cách mạng Tân hợi đến 1937 là giai đoạn thứ nhất. Đương thời có rất nhiều sòng bạc do lưu manh hoặc quan hệ với lưu manh mở ra.

Năm 1915 bang hội lưu manh Hứa Vinh Phúc ở Thượng Hải mở sòng bạc ở ngõ Họa Cẩm đường Sơn Tây, toàn chơi trò gieo xúc xắc, kế đó Thái Hồng Sinh ở cầu ván Trịnh Gia, Lục Thiếu Khanh ở hẻm Kê Áp (nay là cầu Đả Cẩu đường Sơn Đông), Tam A đầu ở phường Mãn Đình đường Ngũ Mã (nay là đường Quảng Đông), thuộc hạ của Đỗ Nguyệt Sinh là bọn Trần Thế Xương ở ngõ Bảo Hưng đường Tự Lai Hỏa (nay là đường Nam Quảng Tây) đều mở sòng bạc.

Nói về quy mô và thực lực thì phải kể sòng bạc do Mã Quần Sinh, Kim Diên Tôn mở ở ngõ Sinh Cát cầu Nam Dương là lớn nhất, người tới sòng này đều là một số phú thương và các nhân vật được gọi là có thế lực, sòng bạc này duy trì hơn mười năm, chủ sòng thu lợi vô số. Năm 1927, chủ sòng cờ bạc lớn ở Áo Môn là Lương Bồi nhờ Vương Bảo Thiện bang Quảng Đông hối lộ với nhà đương cục trong tô giới Pháp, đầu tư 8 triệu đồng mở hai sòng bạc lớn Lợi Sinh, Phú Sinh ở đường Công Quán (nay là đường Kim Lăng Đông).

Trong sòng trần thiết mười phần hoa lệ, có cung ứng thức ăn đủ món Tây món Tàu, nữ chiêu đãi viên, xe hơi đưa rước, đủ cả các trò cờ bạc phương Tây Trung Quốc, nhân viên và bảo vệ hơn 800 người, sau khi khai trương trước cổng đông nghẹt, thu nhập cực kỳ phong phú.

tệ nạn cờ bạc bịp ảnh hưởng đến giới trẻ hiện nay
tệ nạn cờ bạc bịp ảnh hưởng đến giới trẻ hiện nay

Về sau vì bọn ba đại ca Hoàng Kim Vinh đòi chia lãi chưa đồng ý, ba đại ca liên kết với một số thân sĩ mãi biện xin Lãnh sự quán Pháp đóng cửa hai sòng bạc ấy. Năm 1931, Đỗ Nguyệt Sinh mở ra sòng bạc số 181 đường Phúc Cù có quy mô còn lớn hơn. Trong thời kỳ này còn có loại sòng bạc gọi là Đồng bảo, nhưng là thuê một hai gian phòng cũ nát, bày vài cái ghế, vài tấm phản. Loại sòng bạc này đầu tiên lưu hành ở phố 16, sau chuyển tới một dải nay là đường Phúc Châu.

Giai đoạn thứ hai là từ 1937 đến 1945. Đây là thời kỳ Nhật Bản chiếm đóng Thượng Hải, để thi hành chính sách thực dân thống trị, làm giảm ý chí đấu tranh của nhân dân, đế quốc Nhật Bản ra sức đề cao những lề lối sinh hoạt hủ bại, sòng bạc ở Thượng Hải càng “phát triển” mạnh. Phần lớn số sòng bạc này đều do bọn Hán gian, lưu manh mở ra, được sự che chở của giặc Nhật.

các sòng bạc bị bắt khi tổ chức đánh bạc
các sòng bạc bị bắt khi tổ chức đánh bạc

Trong đó có sòng Hảo Lai ở do Quảng bang mở ở đường Ngu Viên, Liên Kiều Tổng hội ở đường Đại Tây (nay là đường Diên An Tây) và sòng Thu Viên ở đường Phạn Hoàng (nay là đường Vạn Hàng), còn có Vinh Sinh công ty do bản bang mở ở cầu Khang Gia đường Diên Bình, Hoa nhân Lạc viên ở đường Qua Đăng (nay là đường Giang Ninh), Câu lạc bộ Diêu Phong cạnh công viên Diêu Phong (nay là công viên Trung Sơn) và sòng bạc số 626 đường Hải Cách (nay là đường Hoa Sơn).

Trong đó lớn hơn cả có sòng Hoa Nhân Lạc viên do tên lưu manh đại Hán gian Phan Tam Tỉnh mở ra, còn sòng 626 là do cháu nội Lý Hồng Chương là Lý Đoan Cửu lãnh “giấy phép đặc biệt” của quân Nhật mở ra, nghe nói sòng bạc này trần thiết hoa lệ tương đương với sòng bạc tiền thân ở số 181 trước đó. Năm 1940, sáu sòng Hảo Lai Ổ, Liên Kiều, Thu Viên, Vinh Sinh, Diêu Phong, Hoa Nhân liên kết thành sòng bạc Lục quốc phạn điếm.

Từ đó trở đi bản bang dưới sự che chở của Cục trưởng Công an Lư Anh và đặc vụ 76 Ngô Thế Bảo cũng mở ra nhiều sòng bạc trong thành cũ, khiến “Trung tâm cờ bạc” ở thành phố Thượng Hải dời về phía nam. Đến năm 1943, vì Cục trưởng Công an ngụy đòi hỏi không được đáp ứng, sòng bạc mới bị đình chỉ “doanh nghiệp”.

Giai đoạn thứ ba là từ 1945 đến 1949. Trong thời kỳ này ngoài sòng Hồi lực cầu còn hoạt động, rất nhiều sòng bạc đã chuyển xuống đất.