Giới Thiệu

Sòng bạc (Đổ trường), theo tên xét nghĩa là chỗ đánh bạc. Nhưng từ thời Tùy Đường trở về trước chưa có nơi chuyên làm chỗ đánh bạc, bất kể hoàng cung quan thự hay quân doanh kỹ viện đều có thể mở sòng. Từ thời Tùy Đường trở đi, xuất hiện người tổ chức đánh bạc và thu tiền hồ, nơi đánh bạc cũng dần dần trở thành cố định. Sòng bạc chuyên nghiệp thời Tống gọi là “Cự phường”. Tô Thức trong bài Khất tu Định Châu quân doanh trạng nói ở Định Châu “người trong thành có hàng trăm hộ mở Cự phường, công khai treo bảng, chiêu tập quân dân cờ bạc”, đủ chứng minh sự tồn tại của loại sòng bạc ấy. Đương thời trong quán rượu cũng có thể tiến hành cờ bạc. Như trên đã nói, lúc phát tiền Thanh miêu, quan lại địa phương sẽ ra lệnh cho Tửu vụ tấu nhạc diễn kịch, rủ rê nông dân tới đánh bạc. Còn có một loại gọi là Ngõa xá (Ngõa tử, Ngõa tứ) là nơi giải trí quy mô lớn, cũng kiêm làm việc cờ bạc. Thời Nam Tống phía ngoài thành Hàng Châu có hơn hai mươi nhà Ngõa tử, thường mở ra các trò cờ bạc như thả diều, đá cầu, đá chim thuần. Thêm nữa, là lợi dụng du thuyền để làm sòng bạc. Đương thời một số nhà đại thương thường trong thuyền vẽ “mua cười ngàn vàng, hô lô trăm vạn”, Có người còn trực tiếp lợi dụng bãi đất trống để cờ bạc. Bọn con bạc căng lều trên bãi đất trống, bày đồ trân ngoạn, vải vóc, trà rượu, gọi mọi người tới Xông vào (Quan phốc). Ngoài ra quán trà cũng là một loại sòng bạc quan trọng, phương nam phương bắc đều như thế. “Các quán trà ở Yên Kinh bày bàn cờ Song lục, hoặc năm sáu bàn, nhiều là mười bàn, con bạc vào chơi cũng như các quán trà ở phương nam bày bàn cờ vậy”. Đó là sứ giả Nam Tống tận mắt nhìn thấy tình hình ở phương bắc. Đương thời một số chùa miếu có nhiều người du ngoạn như chùa Tướng Quốc ở phủ Khai Phong cũng có khi được dùng làm nơi đánh bạc.

Thời Minh Thanh sòng bạc chuyên nghiệp được gọi là Đổ phường, cũng có kẻ lợi dụng kỹ viện (như Hà phòng dọc sông Tần Hoài), quán cơm, quán trà để đánh bạc. Cuối thời Thanh đầu thời Dân quốc, ngoài một số ít các thành phố lớn có mở các sòng bạc chuyên nghiệp lớn như trường đua ngựa (Bão mã trường), sòng Hồi lực cầu (Hồi lực cầu trường), sòng roulette (Luân bàn đổ), cũng có kẻ lợi dụng những nơi nói trên để đánh bạc. Nhất là “các quán trà ở hương trấn, quá nửa là sòng bạc”. Như quán trà ở các thị trấn vùng Hải Ninh thời Dân quốc “đều bày sẵn dụng cụ đánh bạc, Tiếp long, Đấu hổ, quán nào cũng thế. Ở một số vùng quê còn lợi dụng những dịp cúng bái mở ra sòng bạc tạm thời bên cạnh chùa miếu. Như huyện Tân Hà tỉnh Hà Bắc, “những ngày lễ hội là một phiên chợ lớn và một khu giải trí lớn ở nông thôn”. Có người nhân đó “mở sòng bạc”. Dưới đây chúng tôi sẽ giới thiệu một số sòng bạc nổi tiếng trong lịch sử, nhất là trong thời cận đại